TÂM LÝ HỌC ĐẠI CƯƠNG

Tóm tắt nội dung bài giảng môn Tâm lý học đại cương (từ chương 1 đến chương 9) được biên soạn dựa trên Giáo trình tâm lý học đại cương – Đại học Luật Hà Nội.

Bạn đang xem: Tâm lý học đại cương

 

Những tài liệu liên quan:

 

Tóm tắt nội dung bài giảng Tâm lý học đại cương

*

Bài giảng Tâm lý học đại cương PDF

Do hệ thống lưu trữ dữ liệu của phonghopamway.com.vn thường xuyên bị quá tải nên Ban biên tập không đính kèm File PDF bài giảng Tâm lý học đại cương trong bài viết. Nếu bạn cần File PDF bài giảng Tâm lý học đại cương, vui lòng để lại Email ở dưới phần bình luận!

Mục lục:

Phần I. Những vấn đề chung của tâm lý họcPhần II. Các quá trình nhận thứcPhần III. Nhân cách và sự hình thành nhân cáchPhần IV. Sự sai lệch hành vi cá nhân và hành vi xã hội

*

Phần I. Những vấn đề chung của tâm lý học

Chương 1. Tâm lý học là một khoa học

I. Đối tượng, nhiệm vụ của tâm lý học1. Tâm lý và tâm lý học

Tâm lý là tất cả những hiện tượng tinh thần nảy sinh trong đầu óc con người, gắn liền và điều hành mọi hành động, hoạt động của con người.


(Hiện tượng tâm lý là hiện tượng có cơ sở tự nhiên là hoạt động thần kinh và hoạt động nội tiết, được nảy sinh bằng hoạt động sống của từng người và gắn bó mật thiết với các quan hệxã hội.)

Tâm lý học là khoa học về các hiện tượng tâm lý. Nó nghiên cứu các quy luật nảy sinh vận hành và phát triển của các hiện tượng tâm lý trong hoạt động đa dạng diễn ra trong cuộc sống hàng ngày của mỗi con người.

2. Lịch sử hình thành và phát triển tâm lý học

2.1. Quan niệm về tâm lý con người trong hệ tư tưởng triết học duy tâm

– Theo các nhà duy tâm thì tâm lý con người là “ linh hồn”- do các lực lượng siêu nhiên như Thượng Đế, Trời, Phật tạo ra. “Linh hồn” là cái có trước, thế giới vật chất là cái thứ hai, có sau.

– Đại diện tiêu biểu: Platôn(427 – 347 trcn), Becơli (1685-1753), Hium.Platôn:

– Tâm hồn trí tuệ nằm ở đầu, chỉ có ở giai cấp chủ nô.

– Tâm hồn dũng cảm nằm ở ngực và chỉ có ở tầng lớp quý tộc.

– Tâm hồn khát vọng nằm ở bụng và chỉ có ở tầng lớp nô lệ.

2.2. Quan niệm về tâm lý con người trong hệ tư tưởng triết học duy vật

Các đại diện tiêu biểu:


– Arixtot(348-322trcn)- tâm hồn gắn liền với thể xác và có ba loại:

+ Tâm hồn thực vật: có chung ở cả người và động vật làm chức năng dinh dưỡng (tâm hồn dinh dưỡng).

+ Tâm hồn động vật: có chung ở cả người và động vật làm chức năng cảm giác, vận động (tâm hồn cảm giác).

+ Tâm hồn trí tuệ: chỉ có ở người (tâm hồn suy nghĩ).

– Anaximen(TkV trcn), Heraclit(TK VII-VI trcn) –tâm hồn cấu tạo từ vật chất gồm nước, lửa, không khí, đất.

– Đêmôcrit(460 -370 trcn)- tâm hồn được cấu tạo từ nguyên tử rất tinh vi.

– Xôcrát (469 – 399 trcn) “hãy tự biết mình” tự nhận thức,ý thức về mình.

– Spinôda(1632- 1667) coi tất cả đều có tư duy.

– L. phơbách(1804-1872) – tâm lý không tách rời khỏi não người, nó là sản phẩm của thứ vật chất phát triển tới mức độ cao là bộ não. Tâm lý là hình ảnh của thế giới khách quan.

2.3. Quan niệm về tâm lý con người của thuyết nhị nguyên luận


– Các nhà tâm lý học này cho rằng cơ sở tồn tại khách quan được cấu tạo bởi hai thực thể vật chất và tinh thần. Hai thực thể này tồn tại độc lập với nhau và phủ định lẫn nhau.

– Đại diện tiêu biểu: R. Đêcac (1596-1650). “tôi tư duy là tôi tồn tại”. Tư duy- thông hiểu, mong muốn, tinh thần, ý thức. J.Locke (1632-1704). “tâm lý học kinh nghiệm”.

2.4. Tâm lý học trở thành một khoa học độc lập

– Các sự kiện có ảnh hưởng đến sự ra đời của tâm lýH để nó trở thành một khoa học độc lập:

– Thuyết tiến hoá của S. Đacuyn (1809-1894) nhà duy vật Anh

– Thuyết tâm tâm lý học giác quan của HemHôn (1821-1894) người Đức

– Thuyết tâm tâm lý học của Phecne(1801 -1887) và Vê-Be(1795- 1878) người Đức

– Tâm lý học phát sinh của Gantôn(1822-1911) người Anh

– Các công trình nghiên cứu về Tâm thần học của bác sỹ Saccô (1875- 1893) người Pháp.

– Năm 1897 nhà tâm lýH Đức v. Vuntơ (1832-1920) đã sáng lập ra phòng thí nghiệm tâm lýH đầu tiên cuả thế giới tại TP. Laixic.


– Từ vương quốc chủ nghĩa duy tâm, coi ý thức chủ quan là đối tượng của tâm lýH và con đường nghiên cứu ý thức là các phương pháp nội quan, tự quan sát Vuntơ đã bắt đầu dần chuyển sang nghiên cứu tâm lý ý thức một cách khách quan bằng quan sát, thực nghiệm, đo đạc.

3. Các quan điểm cơ bản trong tâm lý học hiện đại

3.1. Tâm lý học hành vi

– Đại diện tiêu biểu: Nhà tâm lý học Mỹ J.Oátsơn (1878- 1958). Đối tượng nghiên cứu là hành vi của con người và động vật, không tính đến các yếu tố nội tâm.

– Toàn bộ hành vi, phản ứng của con người và động vật phản ánh bằng công thức: S(kích thích) – R(phản ứng).

Đánh giá:

+ Ưu điểm: coi hành vi là do ngoại cảnh quyết định, hành vi có thể quan sát được, nghiên cứu một cách khách quan, từ đó có thể điều khiển hành vi theo phương pháp “Thử – Sai”

+ Nhược điểm: quan niệm một cách cơ học, máy móc về hành vi, đánh đồng hành vi của con người và con vật.

3.2. Phân tâm học

– Người sáng lập ra PTH S. Frued (1859-1939) là bác sỹ người Áo.

– Vô thức là yếu tố quyết định nhất trong tâm lý con người và nhân cách của con người gồm ba phần: vô thức(cái ấy), ý thức(cái tôi), siêu thức(siêu tôi).


Đánh giá:

+ Ưu điểm: Đã cố gắng đưa tâm lýH đi theo hướng khách quan, góp phần trong việc giải thích giấc mơ.

+ Nhược điểm: Đề cao quá đáng cái bản năng vô thức-> phủ nhận ý thức, bản chất xã hội,lịch sử của tâm lý con người, đồng nhất tâm lý người với tâm lý của con vật.

 3.3. Tâm lí học Gestalt (TLH Cấu trúc) 

– Dòng phái này ra đời ở Đức, các đại diện tiêu biểu như: Vecthainơ(1880-1943), Côlơ(1887-1967), Côpca (1886-1947).

Đánh giá:

– Ưu điểm: Họ đã đi sâu nghiên cứu các quy luật về tính ổn định và tính trọn vẹn của tri giác, quy luật” bừng sáng” của tư duy.

– Nhược điểm: ít chú ý đến vai trò của kinh nghiệm sống, kinh nghiệm xã hội lịch sử.

3.4. Tâm lý học nhân văn

– Bản chất con người vốn tốt đẹp, con người có lòng vị tha, có tiềm năng kỳ diệu.


– Đại diện tiêu biểu: Rôgiơ (1902- 1987) và H. Maxlâu.

– Sơ đồ về nhu cầu của Maxlâu.

Ảnh…

Đánh giá:

– Ưu điểm: Hướng con người đến một xã hội tốt đẹp

– Nhược điểm: quá đề cao những cảm nghiệm, thể nghiệm của bản thân, tách con người ra khỏi những mối quan hệ xã hội. Thiếu tính thực tiễn

3.5. Tâm lý học nhận thức

– Coi hoạt động nhận thức là đối tượng nghiên cứu của mình

– Hai đại biểu nổi tiếng là G. Piagiê(Thuỵ Sỹ) và Brunơ.

Đánh giá:


+ Ưu điểm: Nghiên cứu tâm lý con người, nhận thức của con người trong mối quan hệ với môi trường, với cơ thể và với não bộ; Xây dựng đựơc nhiều phương pháp nghiên cứu tâm lý.

+ Nhược điểm: Coi nhận thức của con người như là sự nỗ lực của ý chí. Chưa thấy hết ý nghĩa tích cực, thực tiễn của hoạt động nhận thức.

3.6. Tâm lý học liên tưởng

– Đại diện tiêu biểu Milơ (1806 – 1873), Spenxơ(1820 1903),Bert(1818- 1903).

– Theo họ cần gắn tâm lý học với tâm lý học, và thuyết tiến hoá xây dựng tâm lý học theo mô hình của các khoa học tự nhiên.

3.7. Tâm lý học hoạt động

– Do các nhà tâm lý học Xô viết sáng lập như L.X. Vưgôtxki, rubinstêin, Lêônchiev,luria..

– Lấy triết học Mác – Lênin là cơ sở phương pháp luận, dựa trên các nguyên tắc sau:

+ Nguyên tắc coi tâm lý là hoạt động.

+ Nguyên tắc gián tiếp.

+ Nguyên tắc lịch sử và nguồn gốc xã hội của các chức năng tâm lý.

+ Nguyên tắc tâm lý là chức năng của não.

4. Đối tượng, nhiệm vụ nghiên cứu của tâm lý học

4.1. Đối tượng của tâm lý học

Đối tượng của tâm lý học là các hiện tượng tâm lý với tư cách là một hiện tượng tinh thần do thế giới khách quan tác động vào não người sinh ra, gọi chung là các hoạt động tâm lý.

4.2. Nhiệm vụ của tâm lý học

– Nghiên cứu bản chất của hoạt động tâm lý cả về mặt số lượng và chất lượng.

– Phát hiện các quy luật hình thành và phát triển tâm lý.

– Tìm ra cơ chế của các hiện tượng tâm lý.

– Áp dụng tâm lý một cách có hiệu quả nhất.

5. Vị trí, ý nghĩa của tâm lý học

Vị trí:

– Tâm lý học và triết học.

– Tâm lý học có quan hệ chặt chẽ với khoa học tự nhiên.

– Tâm lý học có quan hệ gắn bó hữu cơ với các khoa học xã hội và nhân văn.

Ý nghĩa:

– Ý nghĩa cơ bản về mặt lí luận, góp phần tích cực vào việc đấu tranh chống lại các quan điểm phản khoa học về tâm lý người.

– Phục vụ trực tiếp cho sự nghiệp giáo dục.

– Giải thích một cách khoa học những hiện tượng tâm lý như tình cảm, trí nhớ…

– Có ý nghĩa thực tiễn với nhiều lĩnh vực đời sống xã hội, như văn học, y học, hình sự, lao động…

II. Bản chất chức năng phân loại các hiện tượng tâm lý1. Bản chất của tâm lý người

1.1. Tâm lý người là sự phản ánh HTKQ vào não người thông qua chủ thể.

Phản ánh tâm lý là một loại phản ánh đặc biệt:

– Sự tác động vào hệ thần kinh, não bộ- tổ chức cao nhất của vật chất.

– Hình ảnh tâm lý mang tính sinh động, sáng tạo.

– Hình ảnh tâm lý mang tính chủ thể, mang đậm màu sắc cá nhân.

1.2. Tâm lý người mang bản chất xã hội và có tính lịch sử

– Có nguồn gốc thế giới khách quan trong đó nguồn gốc xã hội là cái quyết định.

– Sản phẩm của hoạt động và giao tiếp.

– Kết quả của quá trình lĩnh hội, tiếp thu vốn kinh nghiệm xã hội, nền văn hóa xã hội thông qua hoạt động và giao tiếp.

– Tâm lý hình thành, phát triển và biến đổi cùng với sự phát triển của lịch sử cá nhân, lịch sử của dân tộc và cộng đồng.

Kết luận:

– Cần phải nghiên cứu hoàn cảnh, điều kiện sống của con người.

– Cần chú ý nguyên tắc sát đối tượng.

– Tổ chức các hoạt động và giao tiếp.

2. Chức năng của tâm lý

– Định hướng.

– Động lực.

– Điều khiển, kiểm tra.

– Điều chỉnh.

3. Phân loại hiện tượng tâm lý

3.1. Căn cứ vào thời gian tồn tại và vị trí tương đối của các hiện tượng tâm lý

a. Các quá trình tâm lý

– Khái niệm: Là những hiện tượng tâm lý diễn ra trong một thời gian tương đối ngắn có mở đầu, có diễn biến và kết thúc tương đối rõ ràng.

– Phân biệt thành ba quá trình tâm lý: các quá trình nhận thức, quá trình cảm xúc, quá trình hành động ý chí.

b. Các trạng thái tâm lý

Khái niệm: là những hiện tượng tâm lý diễn ra trong thời gian tương đối dài, việc mở đầu kết thúc không rõ ràng.

c. Các thuộc tính tâm lý

Khái niệm: là những hiện tượng tâm lý tương đối ổn định, khó hình thành và khó mất đi, tạo thành những nét riêng của mỗi nhân cách.

3.2. Căn cứ sự có ý thức hay chưa được ý thức của các hiện tượng tâm lý

Hiện tượng tâm lý có ý thức.

Hiện tượng tâm lý chưa đựơc ý thức.

3.3 Phân biệt hiện tượng tâm lý tiềm tàng và hiện tượng tâm lý sống động

Hiện tượng tâm lí sống động thể hiện trong hành vi hoạt động.

Hiện tượng tâm lý tiềm tàng tích đọng trong sản phẩm của hoạt động

3.4. Hiện tượng tâm lý cá nhân và hiện tượng tâm lý xã hội

Hiện tượng tâm lý cá nhân như cảm giác tri giác, tư duy…

Hiện tượng tâm lý xã hội như phong tục, tập quán, tin đồn, dư luận.

III. Các nguyên tắc và phương pháp nghiên cứu cứu tâm lý học1. Các nguyên tắc nghiên cứu tâm lý học.

1.1. Nguyên tắc quyết định luận duy vật biện chứng.

1.1. Nguyên tắc quyết định luận duy vật biện chứng.

1.2. Nguyên tắc thống nhất tâm lý, ý thức, nhân cách với hoạt động.

1.3. Nguyên tắc nghiên cứu các hiện tượng tâm lý trong sự vận động và phát triển không ngừng của chúng.

1.4. Nguyên tắc nghiên cứu các hiện tượng tâm lý trong MQH B/C giữa chúng với nhau và các hiện tượng khác.

1.5. Nguyên tắc nghiên cứu tâm lý trong một con người cụ thể, một nhóm người cụ thể và hoạt động trong xã hội nhất định.

2. Các phương pháp nghiên cứu tâm lý

2.1. Phương pháp quan sát

– Khái niệm: Quan sát là tri giác có chủ định, có kế hoạch, có sử dụng những phương tiện cần thiết nhằm thu thập thông tin về đối tượng nghiên cứu qua một số biểu hiện như hành động, cử chỉ, cách nói năng, nét mặt…của con người.

– Các hình thức quan sát: quan sát toàn diện hay quan sát bộ phận, quan sát có trọng điểm, trực tiếp hay gián tiếp.

– Các yêu cầu khi quan sát:

+ Xác định mục đích, nội dung, kế hoạch quan sát.

+ Chuẩn bị chu đáo về mọi mặt.

+ Tiến hành quan sát một cách cẩn thận và có hệ thống.

+ Ghi chép tài liệu trung thực, khách quan.

2.2. Phương pháp thực nghiệm

– Khái niệm: là quá trình tác động vào đối tượng một cách chủ động, trong những điều kiện đã được khống chế, để gây ra ở đối tượng những biểu hiện về quan hệ nhân quả, tính quy luật, cơ cấu, cơ chế của chúng, có thể lặp đi lặp lại nhiều lần và đo đạc, định lượng, định tính một cách khách quan các hiện tượng cần nghiên cứu.

Hai loại thực nghiệm cơ bản:

– Thực nghiệm trong phòng thí nghiệm: Khống chế một cách nghiêm khắc các ảnh hưởng bên ngoài, người làm thí nghiệm tự tạo ra những điều kiện để làm nảy sinh hay phát triêrn một hiện tượng tâm lý cần đo.

– Thực nghiệm tự nhiên: tiến hành trong điều kiện bình thường.

2.3. Phương pháp Test:

– Khái niệm: Test là một phép thử để “đo lường” tâm lý đã được chuẩn hóa trên một số lượng người đủ tiêu biểu.

Test trọn bộ bao gồm bốn phần:

– Văn bản test.

– Hướng dẫn quy trình tiến hành.

– Hướng dẫn đánh giá.

– Bản chuẩn hóa.

Đánh giá:

– Ưu điểm:

+ Có khả năng làm cho hiện tượng tâm lý cần đo được trực tiếp bộc lộ qua hành động giải bài tập test.

+ Có khả năng tiến hành nhanh, tương đối đơn giản.

+ Có khả năng lượng hóa, chuẩn hóa chỉ tiêu tâm lý cần đo.

– Nhược điểm:

+ Khó soạn thảo một bộ test đảm bảo tính chuẩn hóa.

+ Chủ yếu cho biết kết quả, ít bộ lộ quá trình suy nghĩ.

2.4. Phương pháp đàm thoại

Đó là cách đặt câu hỏi cho đối tượng và dựa vào câu trả lời của họ để trao đổi, hỏi thêm, nhằm thu thập thông tin về vấn đề cần nghiên cứu.

Đánh giá

– Nhược điểm: độ tin cậy không cao.

Muốn đàm thoại tốt:

– Chuẩn bị hệ thống câu hỏi, tránh câu hỏi rắc rối, khó hiểu.

– Xác định rõ mục đích yêu cầu.

– Tìm hiểu trước thông tin về đối tựơng với một số đặc điểm của họ.

– Có một kế hoạch trước để “lái hướng”câu chuyện; linh hoạt lái hướng.

– Quá trình nói chuyện phải tự nhiên, thân mật không gò ép.

2.5. Phương pháp điều tra

– Là phương pháp dùng một số câu hỏi nhất loạt đặt ra cho một số lớn đối tượng nghiên cứu nhằm thu thập ý kiến chủ quan của họ về một số vấn đề nào đó.

– Câu hỏi: đóng hoặc mở.

Ví dụ câu hỏi đóng:

Anh(chị) thường dùng những biện pháp tránh thai nào?

a. Dùng bao cao su.

b. Đặt vòng tránh thai.

c. Uống thuốc tránh thai.

Đánh giá:

– Ưu điểm: thời gian ngắn có thể thu thập được một lượng lớn ý kiến.

– Nhược điểm: Đó là ý kiến chủ quan của người được nghiên cứu.

Muốn điều tra tốt nên:

– Câu hỏi rõ ràng, dễ hiểu, phù hợp với trình độ của đối tượng.

– Soạn kỹ bản hướng dẫn điều tra viên.

– Khi xử lí cần sử dụng các biện pháp toán xác suất thống kê.

2.6. Phương pháp phân tích sản phẩm của hoạt động

Là dựa vào kết quả vật chất tức là sản phẩm của hoạt động để nghiên cứu gián tiếp các quá trình, các thuộc tính tâm lý của cá nhân, bởi trong sản phẩm mang dấu vết của người tạo ra nó.

2.7. Phương pháp nghiên cứu tiểu sử cá nhân

Là phương pháp nghiên cứu tâm lý dựa trên cơ sở tài liệu lịch sử của đối tượng nghiên cứu.

Ví dụ: nhân viên, hay thủ trưởng mới chuyển công tác thì có nhiều điểm chưa tương đồng, tương thích.

Kết luận: muốn nghiên cứu tâm lý một cách khoa học, chính xác, khách quan cần phải:

– Sử dụng p.pháp nghiên cứu một cách thích hợp với vấn đề nghiên cứu.

– Sử dụng phối hợp đồng bộ các phương pháp.

Chương 2. Cơ sở tự nhiên và cơ sở xã hội của tâm lý người 

I. Cơ sở tự nhiên của tâm lý người1. Não và tâm lý

1.1. Quan điểm tâm lý- vật lí song song

– Coi quá trình tâm lý và tâm lý song song diễn ra trong não người không phụ thuộc vào nhau trong đó tâm lý được coi là hiện tượng phụ.

– Đại diện tiêu biểu:

1.2. Quan điểm đồng nhất tâm lý với tâm lý:

Tư tưởng do não tiết ra giống như gan tiết mật.

Đại diện tiêu biểu: Búcsơne, phôtxtơ, Mêlôsốt.

1.3. Quan điểm duy vật

– Coi tâm lý và tâm lý có quan hệ chặt chẽ với nhau, tâm lý cơ sở vật chất là hoạt động của não bộ, nhưng tâm lý không song song hay đồng nhất với tâm lý.

– Phơbách(1804- 1872): tinh thần, ý thức không thể tách rời khỏi não người, nó là sản vật của vật chất đã được phát triển tới mức độ cao nhất là não bộ.

– Các nhà khoa học đã chỉ ra rằng, tâm lý là chức năng của bão: bộ não nhận tác động của thế giới dưới các dạng xung động thần kinh cũng những biến đổi lí hoá ở từng nơron, từng xi náp,các trung khu thần kinh ở bộ phận dưới vỏ não và vỏ não, làm cho não bộ trở nên hoạt động theo quy luật thần kinh tạo nên hiện tượng tâm lý này hay hiện tượng tâm lý kia theo cơ chế phản xạ…

Sự tăng tương đối trọng lượng não trên các bậc thang kế tiếp nhau của chủng loài phát sinh.

Ảnh…

Tương quan các số lượng nơ- ron thần kinh với một sợi dây thần kinh trong từng tổ chức não riêng lẻ trên các bậc thang tiến hoá.

Ảnh…

2. Phản xạ có điều kiện và tâm lý

I.M Xêtrênov nhà tâm lý học người Nga cho rằng: tất cả các hiện tượng tâm lý, kể cả có ý thức lẫn vô thức, về nguồn gốc đều là phản xạ.

3. Vấn đề khu chức năng trong não

– TK V trước công nguyên: lí trí khu trú ở trong đầu, tình cảm ở ngực, đam mê ở bụng.

– Cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX: Mỗi chức năng tâm lý được định khu trong não.

– Theo khoa học: Trên vỏ não có các miền(vùng, thuỳ). Mỗi miền có thể tham gia vào nhiều hiện tượng tâm lý khác nhau.

Phản xạ có ba khâu:

– Nhận kích thích bên ngoài, biến thành hưng phấn theo đường hướng tâm đi vào.

– Quá trình thần kinh trên não và tạo ra hoạt động tâm lý.

– Dẫn truyền thần kinh từ trung ương theo đường li tâm gây nên phản ứng của cơ thể.

Palốp: sáng lập ra học thuyết phản xạ có điều kiện.

Khái niệm:

Đặc điểm của phản xạ có điều kiện:

– Là phản xạ tự tạo.

– Cơ sở giải phẫu tâm lý là vỏ não và hoạt động bình thường của vỏ não.

– Là quá trình thành lập đường liên hệ tạm thời.

– Thành lập với kích thích bất kỳ, đặc biệt là tiếng nói.

– Báo hiệu gián tiếp kích thích không điều kiện sẽ tác động vào cơ thể.

4. Quy luật hoạt động thần kinh cấp cao và tâm lý (4 quy luật)

4.1. Quy luật hoạt động theo hệ thống

Phối hợp nhiều trung khu cùng hoạt động để tập hợp các loại kích thích riêng rẽ, thành nhóm, thành bộ hoàn chỉnh(hoạt động theo hệ thống).

Biểu hiện: hoạt động động hình.

Ý nghĩa:

– Vỏ não đỡ tốn năng lượng và phản ứng với ngoại giới linh hoạt, chính xác hơn.

4.2. Quy luật lan tỏa và tập trung

– Nhờ hưng phấn lan tỏa mà có thể thành lập liên hệ thần kinh, có thể từ một sự việc này liên tưởng sự việc khác, có thể nhớ vật này -￿ nhớ đến vật khác…( ví dụ: Khi người ta phẫn nộ).

– Nhờ ức chế lan tỏa mà có trạng thái thôi miên, ngủ.

– Ức chế lan tỏa đến tập trung đưa thần kinh từ trạng thái ngủ sang trạng thái thức. Hưng phấn tập trung giúp phân tích sâu, kỹ một mặt của sự vật…

Các loại cảm ứng:

– Cảm ứng tích cực: hưng phấn làm cho ức chế sâu hơn,hay ức chế làm cho hưng phấn ở điểm kia trở nên mạnh hơn. VD: im không nói để nhìn kỹ hơn

– Cảm ứng tiêu cực: Hưng phấn gây ra ức chế, ức chế làm giảm hưng phấn, làm giảm ức chế. VD: buồn ngủ làm cho khả năng tập trung thấp.

4.3. Quy luật cảm ứng qua lại

Khi hưng phấn nảy sinh ở một điểm trong bán cầu đại não tạo ra ức chế ở các điểm khác lân cận, hay ngược lại ức chế nảy sinh ở một điểm trong bán cầu đại não có thể tạo ra hưng phấn các điểm lân cận.

Ví dụ: Tập trung nhìn một bức tranh mà không nghe một tiếng động, lời nói bình thường xảy ra bên cạnh.

Cảm ứng qua lại đồng thời: VD: học sinh nghe suốt một tiết các trung khu vận động điều khiển chân tay ít nhiều bị giảm hoạt động hoặc ức chế hoàn toàn, đến lúc ra chơi phần lớn các em thích chạy nhảy và chạy nhảy rất hăng.

Cảm ứng qua lại tiếp diễn( cảm ứng qua lại trong một trung khu): hưng phấn ở một điểm chuyển sang ức chế chính ở điểm đó.VD: khi bị quở mắng quá nhiều, cấm đoán vô lý, người ta dễ phát khùng, có phản ứng không tốt, đôi khi quá đáng.

4.4. Quy luật phụ thuộc vào cường độ

Trong trạng thái bình thường của vỏ não độ lớn của phản ứng tỷ lệ thuận với cường độ của kích thích.(kích thích phù hợp, còn nếu kích thích quá lớn hoặc quá bé thì không xảy ra theo quy luật trên). Ngoài ra ở người còn phụ thuộc vào ngôn ngữ.

5. Hệ thống tín hiệu thứ hai và tâm lý

1. Hệ thống tín hiệu thứ nhất (có ở cả người và động vật)

Tác động ngoại giới trừ ngữ ngôn được nghe và nhìn thấy, kích thích vào não động vật và người để lại các dấu vết của các kích thích ấy trong các bán cầu. Đó là hệ thống tín hiệu thứ nhất của hiện thực.

Sự vật và hiện tượng khách quan và thuộc tính của chúng chính là những tín hiệu. Những tín hiệu đó cùng với những hình ảnh do các tín hiệu đó để lại trong não hợp thành hệ thống tín hiệu thứ nhất.

Vai trò:

– Cơ sở sinh lý của hoạt động cảm tính, trực quan của người cũng như của động vật.

– Cơ sở sinh lý của những mầm mống tư duy (ta gọi là tư duy cụ thể của động vật).

2. Hệ thống tín hiệu thứ hai (chỉ có ở người)

Ngôn ngữ hay ngữ ngôn là phản ánh sự vật, hiện tượng , thuộc tính của sự vật, bản chất của hiện tượng, sự vật một cách khái quát.

Tiếng nói, chữ viết là một kích thích có nhiều tác dụng và tác dụng mạnh (nếu dùng đúng chỗ, đúng lúc, hợp lý, hợp tình) đối với não người.

Tiếng nói, chữ viết tác động vào não người tạo ra hình ảnh về sự vật, hiện tượng, thuộc tính của sự vật, hiện tượng mà từ đó dùng để chỉ chúng.

Ngoài ta nó tạo nên những hình ảnh về mối quan hệ giữa sự vật này với sự vật kia.

Nếu gọi những sự vật hiện tượng và những thuộc tính của sự vật và hiện tượng và các “dấu vết” của chúng trong các đại bán cầu là những tín hiệu thứ nhất, thì ngôn ngữ, ngữ ngôn là những “tín hiệu của những tín hiệu thứ nhất” hay còn gọi là tín hiệu của tín hiệu. Tòan bộ những tín hiệu của những tín hiệu thứ nhất hợp lại thành hệ thống tín hiệu thứ hai.

Vai trò: là cơ sở sinh lý của tư duy ngôn ngữ, tư duy trừu tượng của loài người.

II. Cơ sở xã hội của tâm lý người1. Quan hệ xã hội, nền văn hoá xã hội và tâm lý con người

Các quan hệ xã hội tạo nên bản chất con người.

Cơ chế chủ yếu của sự phát triển tâm lý con người là cơ chế lĩnh hội nền văn hóa xã hội.

2. Hoạt động và tâm lý

2.1. Khái niệm hoạt động

Hoạt động là mối quan hệ tác động qua lại giữa con người và thế giới để tạo ra sản phẩm cả về phía thế giới cả về phía con người.

2.2. Đặc điểm của hoạt động

– Hoạt động bao giờ cũng có đối tượng.

– Hoạt động bao giờ cũng có chủ thể.

– Hoạt động bao giờ cũng có mục đích.

– Hoạt động vận hành theo nguyên tắc gián tiếp.

2.3. Các loại hoạt động

– Xét về phương diện cá thể:

• Vui chơi• Học tập• Lao động• Hoạt động xã hội

– Xét về phương diện sản phẩm

• Hoạt động thực tiễn• Hoạt động lý luận

– Còn có cách phân loại khác chia hoạt động thành bốn loại

• Hoạt động biến đổi• Hoạt động nhận thức• Hoạt động định hướng giá trị• Hoạt động giao tiếp

2.4. Cấu trúc của hoạt động

Ảnh…

3. Giao tiếp và tâm lý

3.1. Khái niệm

Giao tiếp là sự tiếp xúc tâm lý giữa người và người, thông qua đó con người trao đổi với nhau về thông tin, về cảm xúc, tri giác lẫn nhau và ảnh hưởng tác động qua lại lẫn nhau. Hay nói khác đi giao tiếp xác lập và vận hành các quan hệ người – người, hiện thực hoá các quan hệ xã hội giữa chủ thể này và chủ thể khác.

3.2. Chức năng của giao tiếp

– Chức năng thông tin.

– Chức năng cảm xúc: bộc lộ cảm xúc và còn tạo ra những ấn tượng, cảm xúc mới.

– Chức năng nhận thức lẫn nhau và đánh giá lẫn nhau.

– Chức năng điều chỉnh hành vi.

– Chức năng phối hợp hoạt động.

3.3. Phân loại giao tiếp

– Căn cứ vào phương tiện giao tiếp: giao tiếp bằng vật chất, giao tiếp phi ngôn ngữ, giao tiếp bằng ngôn ngữ.

– Căn cứ vào khoảng cách giao tiếp: trực tiếp, gián tiếp.

– Căn cứ vào quy cách và nội dung giao tiếp: chính thức và không chính thức.

3.4. Giao tiếp và sự phát triển tâm lý

– Giao tiếp là điều kiện tồn tại của cá nhân và của xã hội, là một nhu cầu xuất hiện sớm nhất của con người.

– Qua giao tiếp con người gia nhập vào các mối quan hệ xã hội, lĩnh hội nền văn hoá xã hội, quy tắc đạo đức, chuẩn mực xã hội.

– Qua giao tiếp con người hình thành năng lực tự ý thức.

Chương 3. Sự hình thành và phát triển tâm lý, ý thức 

I. Sự hình thành và phát triển tâm lý1. Sự nảy sinh và hình thành tâm lý về phương diện loài người

1.1. Tiêu chuẩn xác định sự nảy sinh tâm lý

– Tiêu chuẩn xác định sự nảy sinh tâm lý đầu tiên dưới hình thức nhạy cảm hay gọi là tính cảm ứng, xuất hiện ở sinh vật có hệ thần kinh hạch.

Xem thêm: Tổng Hợp Những Hình Ảnh Em Bé Sơ Sinh Cực Cute, Dễ Thương Nhất Việt Nam, Hình Ảnh Bé Trai Ngộ Nghĩnh, Hình Ảnh Bé Gái Xinh Xắn Làm Bạn…

– Tính nhạy cảm xuất hiện cách đây 600 triệu năm.

1.2. Các thời kỳ phát triển tâm lý

– Xét theo mức độ phản ánh:

+ Thời kỳ cảm giác

+ Thời kỳ tri giác

+ Thời kỳ tư duy

– Xét về nguồn gốc nảy sinh:

+ Thời kỳ bản năng

+ Thời kỳ kỹ xảo

+ Thời kỳ hành vi trí tuệ

2. Các giai đoạn phát triển tâm lý về phương diện cá thể

Khái niệm: là một quá trình chuyển đổi liên tục từ cấp độ này sang cấp độ khác. Ở mỗi cấp độ lứa tuổi, sự phát triển tâm lý đạt tới chất lượng mới và diễn ra theo một quy luật đặc thù.

Các giai đoạn phát triển tâm lý cá thể:

– Giai đoạn tuổi sơ sinh và hài nhi: hoạt động chủ đạo là giao tiếp cảm xúc trực tiếp.

– Giai đoạn trước tuổi học: hoạt động chủ đạo là chơi với đồ vật và vui chơi.

– Giai đoạn tuổi đi học: họat động chủ đạo là học tập, lao động và hoạt động xã hội.

II. Sự hình thành và phát triển ý thức1. Khái niệm chung về ý thức

1.1. Ý thức là gì?

– Khái niệm 1: Ý thức là hình thức phản ánh tâm lý cao nhất chỉ riêng con người mới có, phản ánh bằng ngôn ngữ, là khả năng con người hiểu đựơc các tri thức mà con người đã tiếp thuđược.

– Khái niệm 2: Ý thức là chức năng tâm lý cao cấp của con người. Con người nhờ ngôn ngữ đã biến hình ảnh tâm lý vừa mới được phản ánh thành đối tượng khách quan để tiếp tục phản ánh về nó tạo nên trong vỏ não hình ảnh tâm lý mới hơn, nhờ đó hoạt động của con người được định hướng cao hơn, tinh vi hơn, có mục đích rõ ràng hơn.

– Khái niệm 3: Ý thức là năng lực hiểu được các tri thức về thế giới khách quan và năng lực hiểu được thế giới chủ quan trong chính bản thân mình. Nhờ đó con người có thể cải tạo thếgiới khách quan và hoàn thiện bản thân mình.

1.2. Các thuộc tính cơ bản của ý thức

– Năng lực nhận thức một cách khái quát và bản chất về hiện thực khách quan.

– Khả năng xác định thái độ đối với hiện thực khách quan.

– Khả năng sáng tạo.

– Khả năng nhận thức về mình và xác định thái độ đối với bản thân mình.

1.3. Cấu trúc của ý thức

– Mặt nhận thức: nhận thức cảm tính là tầng bậc thấp, nhận thức lý tính là tầng bậc cao hơn.

– Mặt thái độ: thái độ lựa chọn, thái độ cảm xúc, thái độ đánh giá của chủ thể đối với thế giới.

– Mặt năng động: Điều chỉnh, điều khiển hoạt động của con người làm cho hoạt động của con người có ý thức.

2. Sự hình thành và phát triển ý thức của con người

2.1. Sự hình thành và phát triển tâm lý ý thức về phương diện loài người.

– Vai trò của lao động đối với sự hình thành ý thức:

+ Con người hình dung ra mô hình của sản phẩm trước khi làm ra (ví dụ về con ong và người kiến trúc sư).

+ Ý thức được hình thành và thể hiện trong quá trình lao động.

+ Con người có ý thức đối chiếu sản phẩm để hoàn thiện sản phẩm.

– Vai trò của ngôn ngữ và giao tiếp đối với sự hình thành ý thức.

+ Là công cụ để con người xây dựng và hình dung ra mô hình tâm lý của sản phẩm và cái cách để làm ra nó.

+ Giúp con người có ý thức về việc sử dụng công cụ lao động.

+ Giúp con người phân tích, đối chiếu đánh giá sản phẩm.

+ Giúp con người trao đổi thông tin, thông báo cho nhau, phối hợp với nhau.

+ Giúp con người ý thức về bản thân mình, về người khác.

2.2. Sự hình thành ý thức và tự ý thức về phương diện cá nhân

– Hình thành trong hoạt động và thông qua sản phẩm hoạt động của cá nhân đó.

– Hình thành trong sự giao tiếp với người khác và nhận thức vê người khác.

– Hình thành bằng con đường tiếp thu ý thức xã hội, nền văn minh của dân tộc và nhân loại.

– Hình thành bằng con đường tự phân tích hành vi của mình và tự quan sát.

3. Các cấp độ của ý thức

3.1. Cấp độ chưa ý thức

3.2. Cấp độ ý thức, tự ý thức

3.3. Cấp độ ý thức nhóm và ý thức tập thể

4. Chú ý – điều kiện của hoạt động có ý thức

4.1. Khái niệm

Chú ý là sự tập trung của ý thức vào một hay một nhóm sự vật hiện tượng, để định hướng hoạt động, đảm bảo điều kiện thần kinh – tâm lý cần thiết cho hoạt động tiến hành có hiệu quả.

4.2. Phân loại chú ý

– Chú ý không chủ định.

– Chú ý có chủ định.

– Chú ý “ sau chủ định”.

4.3. Các thuộc tính cơ bản của chú ý.

– Sức tập trung của chú ý: mức độ chú ý ít hay nhiều.

– Sự bền vững của chú ý: thời gian chú ý.

– Sự phân phối chú ý: khả năng phân tán sức tập trung.

– Sự di chuyển chú ý.

Phần II. Các quá trình nhận thức

Chương 4. Cảm giác và tri giác

I. Cảm giác1. Khái niệm chung về cảm giác

1.1. Cảm giác là gì?

Cảm giác là một quá trình tâm lý phản ánh từng thuộc tính riêng lẻ của sự vật và hiện tuợng đang trực tiếp tác động vào giác quan của ta.

1.2. Đặc điểm của cảm giác

– Là một quá trình tâm lý.

– Phản ánh từng thuộc tính riêng lẻ.

– Phản ánh hiện thực khách quan một cách trực tiếp.

– Phản ánh những trạng thái bên trong của cơ thể.

1.3. Bản chất xã hội của cảm giác

– Đối tượng phản ánh: thế giới tự nhiên và nhân tạo.

– Cơ chế tâm lý: hệ thống tín hiệu thứ nhất và hệ thống tín hiệu thứ hai.

– Chịu ảnh hưởng bởi các hiện tượng tâm lý cấp cao khác.

– Ảnh hưởng thông qua giáo dục và hoạt động.

1.4. Vai trò của cảm giác

– Là hình thức định hướng đầu tiên.

– Là nguồn cung cấp những nguyên vật liệu.

– Là điều kiện quan trọng đảm bảo trạng thái hoạt động của vỏ não.

– Là con đường nhận thức hiện thực khách quan nhất là đối với người khuyết tật.

2. Các loại cảm giác

2.1. Những cảm giác bên ngoài

– Cảm giác nhìn.

– Cảm giác nghe.

– Cảm giác ngửi.

– Cảm giác nếm.

– Cảm giác da.

2.2. Những cảm giác bên trong

– Cảm giác vận động và cảm giác sờ mó.

– Cảm giác thăng bằng.

– Cảm giác rung.

– Cảm giác cơ thể.

Cảm giác nếm.

Những vùng lưỡi khác nhau cảm nhận vị khác nhau: Đầu lưỡi cảm nhận vị ngọt, hai bên lưỡi cảm nhận vị chua, cuống lưỡi nhạy với vị đắng. Nếu lau khô lưỡi thì không cảm nhận được vị mặn và vị ngọt, vị đắng.

3. Các quy luật cơ bản của cảm giác

3.1. Quy luật ngưỡng cảm giác

– Ngưỡng cảm giác: là giới hạn mà ở đó kích thích gây ra được cảm giác.

– Cảm giác có hai ngưỡng: phía trên và phía dưới.

– Ngưỡng cảm giác phía trên: cường độ kích thích tối đa vẫn gây ra được cảm giác.

– Ngưỡng cảm giác phía dưới: cường độ kích tối thiểu đủ để gây ra cảm giác.

Tình huống: An và Hòa tranh luận với nhau: tai ai thính hơn?

– Ngưỡng sai biệt: mức độ chênh lệch tối thiểu về cường độ hoặc tính chất hoạt của hai kích thích để phân biệt sự khác nhau giữa chúng.

– Ngưỡng sai biệt của mỗi cảm giác là một hằng số.

Kết luận

– Người nào càng có ngưỡng sai biệt thính giác càng cao thì càng có khả năng cảm thụ âm nhạc.

– Người nào càng có ngưỡng sai biệt về thị giác càng cao thì càng có khả năng hội họa.

– Mức độ truyền âm thanh của xương và đất tốt hơn không khí.

– Ănghen nói: “Con đại bàng nhìn xa hơn người nhiều, nhưng mắt người phân biệt được nhiều sự vật hơn mắt đại bàng”.

3.2. Quy luật thích ứng của cảm giác

– Thích ứng: là khả năng thay đổi độ nhạy cảm của cảm giác cho phù hợp với sự thay đổi của cường độ kích thích, khi cường độ kích thích tăng thì độ nhạy cảm giảm và ngược lại

– Có ở tất cả các loại cảm giác, nhưng mức độ khác nhau và có thể rèn luyện được.

3.3. Quy luật tác động qua lại lẫn nhau của cảm giác

– Các cảm giác luôn tác động lẫn nhau: sự kích thích yếu lên một cơ quan phân tích này sẽ làm tăng lên độ nhạy cảm của một cơ quan phân tích kia và ngược lại.

– Có thể diễn ra đồng thời hoặc nối tiếp.

II. Tri giác1. Khái niệm chung về tri giác

1.1. Tri giác là gì

Tri giác là một quá trình tâm lý phản ánh một cách trọn vẹn các thuộc tính của bề ngoài của sự vật, hiện tượng đang trực tiếp tác động vào các giác quan của ta.

1.2. Đặc điểm của tri giác

– Giống cảm giác:

+ Là một quá trình tâm lý.

+ Phản ánh các thuộc tính bề ngoài.

+ Phản ánh một cách trực tiếp.

– Khác cảm giác:

+ Phản ánh một cách trọn vẹn(ví dụ về hai hình tam giác)

+ Phản ánh theo những cấu trúc nhất định.

+ Gắn với hoạt động của con người.

1.3. Vai trò của tri giác

– Là thành phần chính của nhận thức cảm tính.

– Là điều kiện quan trọng cho sự định hướng hành vi và hoạt động.

– Trong đó quan sát là một phương pháp khoa học.

2. Các loại tri giác

2.1. Tri giác không gian

– Là sự phản ánh khoảng không gian tồn tại khách quan( hình dạng, độ lớn,…).

– Giữ vai trò quan trọng trong tác động qua lại giữa con người với môi trường, giúp con người định hướng.

– Mức độ quan trọng của các cơ quan: thị giác -> cảm giác vận động-> va chạm-> cảm giác ngửi và nghe.

2.2. Tri giác thời gian

– Là sự phản ánh độ dài lâu, tốc độ và tính kế tục khách quan của các hiện tượng trong hiện thực.

– Giúp phản ánh được các biến đổi trong thế giới khách quan.

– Cảm giác nghe và vận động hỗ trợ đắc lực cho sự đánh giá thời gian.(Xê- Sê- nốp xem hai loại cảm giác đó là những kẻ đo lường lỗi lạc những khoảng thời gian ngắn).

– Hoạt động, trạng thái tâm lý và lứa tuổi có ảnh hưởng lơn đến việc tri giác thời gian.

– Không phải là cái gì bẩm sinh, nó phát triển do kết quả của những kinh nghiệm đã tích lũy được.

Bài tập: Bằng kiến thức tâm lý học và sinh lý học anh(chị) hãy giải thích tại sao lại có sự cảm nhận khác nhau về thời gian, có lúc thấy thời gian trôi qua rất nhanh có lúc thấy thời gian trôi rất chậm.

Giải đáp:

– Theo tâm lý học: sự ước lượng thời gian của chúng ta có sự thay đổi.

– Theo sinh lý học: ở những trường hợp, lúc vỏ não có các quá trình hưng phấn, và do đó, sự trao đổi chất được tăng cường, thì thời gian “đi nhanh hơn” còn khi ức chế chiếm ưu thế thì thời gian “lê bước chậm chạp”.

2.3. Tri giác vận động

– Là sự phản ánh những biến đổi về vị trí của các sự vật trong không gian.

– Cảm giác nhìn và vận động đóng vai trò cơ bản.

2.3. Tri giác vận động

– Là một quá trình phản ánh lẫn nhau của con người trong những điều kiện giao lưu trực tiếp.

– Bao gồm tất cả cá mức độ của sự phản ánh tâm lý từ cảm giác đến tư duy.

– Có ý nghĩa thực tiễn to lớn (thể hiện chức năng điều chỉnh).

3. Quan sát và năng lực quan sát

– Quan sát: là một hình thức tri giác cao nhất, mang tính tích cực chủ động và có mục đích rõ ràng.

– Năng lực quan sát: là khả năng tri giác nhanh chóng và chính xác những điểm quan trọng, chủ yếu và đặc sắc của sự vật, hiện tượng cho dù những điểm đó khó nhận thấy hoặc có vẻlà thứ yếu.

4. Các quy luật cơ bản của tri giác

4.1. Quy luật về tính đối tượng của tri giác

– Sự phản ánh hiện thực khách quan chân thực và được hình thành do sự tác động của sự vật, hiện tượng xung quanh vào giác quan.

– Là cơ sở của chức năng định hướng cho hành vi và hoạt động.

4.2. Quy luật về tính lựa chọn của tri giác

– Tri giác có khả năng tách đối tượng ra khỏi bối cảnh.

– Vai trò của đối tượng và bối cảnh không xác định có thể thay thể cho nhau.

4.3. Quy luật về tính có ý nghĩa của tri giác

Tức là có khả năng gọi được tên của sự vật, hiện tượng và xếp chúng vào một nhóm hay một lớp sự vật, hiện tượng nhất định.

4.4. Quy luật về tính ổn định của tri giác

– Tính ổn định của tri giác là khả năng phản ánh sự vật, hiện tượng không thay đổi khi điều kiện tri giác thay đổi.

– Được hình thành trong hoạt động và là điều kiện cần thiết để định hướng trong đời sống và hoạt động.

4.5. Quy luật tổng giác

– Tri giác phụ thuộc vào vật kích thích và cả chủ thể tri giác (thái độ, nhu cầu, hứng thú…).

– Sự phụ thuộc của tri giác vào nội dung đời sống tâm lý con người, vào đặc điểm nhân cách của họ được gọi là hiện tượng tổng giác.

– Tri giác có thể điều khiển được.

4.6. Ảo giác

Ảo giác là sự tri giác cho ta hình ảnh không đúng về sự vật trong một số trường hợp.

Lêona Ơle (1707-1783), nhà vật lý học vĩ đại thế kỷ XVIII, Viện sỹ viện hàn lâm khoa học Pêtecbua, Beclanh, Pari, Hội viên Hội Hàng gia Anh, đã viết: “Toàn bộ nghệ thuật hội họa đều xây dựng trên sự đánh lừa ấy. Nếu chúng ta quen phán đoán các vật theo đúng sự thật thì nghệ thuật (tức mỹ thuật) không còn chỗ dựa nữa, cũng giống như khi chúng ta mù vậy. Dù nhà mỹ thuật có dốc hết tài nghệ ra để pha màu cũng hoàn toàn vô ích; nhìn tác phẩm của ông, chúng ta sẽ nói: đây là những vết đỏ, đây là những vết lam, đó là một mảng màu đen, và kia là vài đường trăng trắng: tất cả đều ở trên một bề mặt, nhìn vào không thấy một sự khác nhau nào về khoảng cách và chẳng giống một vật gì hết. Dù trên bức tranh này có vẽ gì đi chăng nữa thì đối với chúng ta cũng chỉ như chữ trên trang giấy mà thôi… Trong trường hợp này, chúng ta mất hết những lạc thú mà nền nghệ thuật tươi vui, bổ ích hàng ngày đem lại cho chúng ta; như vậy há chẳng đáng tiếc lắm sao?”.

Chương 5. Tư duy và tưởng tượng

I. Tư duy1. Khái niệm chung về tư duy

1.1. Tư duy là gì?

Tư duy là một quá trình tâm lý phản ánh những thuộc tính bên trong, bản chất, những mối liên hệ, quan hệ có tính quy luật của sự vật, hiện tượng mà trước đó ta chưa biết.

1.2. Bản chất xã hội của tư duy

– Dựa vào kinh nghiệm của các thế hệ trước đã được tích luỹ sử dụng ngôn ngữ làm phương tiện.

– Thúc đẩy do nhu cầu xã hội.

– Mang tính chất tập thể (sử dụng các tri thức của các lĩnh vực có liên quan).

– Có tính chất chung của loài người.

1.3. Đặc điểm của tư duy

– Tính có vấn đề của tư duy.

– Tính gián tiếp của tư duy.

– Tính trừu tượng và khái quát của tư duy.

– Tư duy liên hệ chặt chẽ với ngôn ngữ.

– Tư duy có quan hệ mật thiết với nhận thức cảm tính.

Tính có vấn đề của tư duy: Muốn xuất hiện tư duy cần đảm bảo hai điều kiện sau:

– Gặp hoàn cảnh (tình huống) có vấn đề.

– Hoàn cảnh có vấn đề được cá nhân nhận thức đầy đủ.

Tính gián tiếp của tư duy: Tư duy cần sử dụng công cụ, phương tiện và các kết quả nhận thức của loài người và kinh nghiệm của cá nhân mình để tìm ra bản chất, quy luật của sự vật hiện tượng.

Tính trừu tượng và khái quát của tư duy:

– Tính trừu tượng đó là tư duy có thể trừu xuất khỏi những sự vật, hiện tượng những cái cụ thể, cá biệt

– Tính khái quát tức là tư duy có khả năng tổng hợp, phản ánh những cái chung cho nhiều sự vật, hiện tượng.

Tư duy liên hệ chặt chẽ với ngôn ngữ.

– Tư duy sử dụng ngôn ngữ làm phương tiện.

– Ngôn ngữ cố định lại kết quả tư duy và nhờ đó làm khách quan hoá chúng cho người khác và cho cả bản thân chủ thể tư duy.

Tư duy có quan hệ mật thiết với nhận thức cảm tính.

– Tư duy phải dựa trên những tài liệu cảm tính, trên kinh nghiệm.

– Tư duy và sản phẩm của nó cũng ảnh hưởng đến các quá trình nhận thức cảm tính.

2. Tư duy là một quá trình

2.1. Các giai đoạn cơ bản của một quá trình tư duy

– Xác định vấn đề và biểu đạt vấn đề.

– Huy động tri thức, kinh nghiệm.

– Sàng lọc các liên tưởng và hình thành giả thuyết.

– Sự kiểm tra giả thuyết.

– Giải quyết nhiệm vụ.

Xác định vấn đề và biểu đạt vấn đề.

– Tư duy chỉ nảy sinh khi con người nhận thức được hoàn cảnh có vấn đề và biểu đạt được nó.

– Hoàn cảnh có vấn đề chứa đựng các mâu thuẫn khác nhau.

– Tuỳ thuộc vào kinh nghiệm của từng người để xác định được vấn đề.

Huy động tri thức, kinh nghiệm: Làm xuất hiện trong đầu những tri thức và kinh nghiệm những liên tưởng nhất định có liên quan.

Sàng lọc các liên tưởng và hình thành giả thuyết: Lựa chọn các tri thức và kinh nghiệm phù hợp nhất để giải quyết vấn đề.

Sự kiểm tra giả thuyết:

– Kiểm tra các giả thuyết phù hợp và loại bỏ những g.thuyết không phù hợp.

– Trong quá trình kiểm tra có thể phát hiện ra những nhiệm vụ mới, do đó lại bắt đầu một quá trình tư duy mới.

Giải quyết nhiệm vụ:

– Sau khi kiểm tra sẽ cho ta một kết quả về vấn đề tư duy.

– Quá trình tư duy giải quyết nhiệm vụ thường có nhiều khó khăn, do:

+ Chủ thể không nhận thấy một số dữ kiện của bài toán.

+ Chủ thể đưa vào bài toán một điều kiện thừa.

+ Tính chất khuôn sáo, cứng nhắc của tư duy.

– Các thao tác tư duy có quan hệ mật thiết với nhau, thống nhất theo 1 hướng nhất định, do nhiệm vu tư duy quy định.

– Trong thực tế các thao tác tư duy đan chéo với nhau, chứ không theo một trình tự máy móc như trên.

– Tùy theo nhiệm vụ, điều kiện tư duy, không nhất thiết trong hành động tư duy nào cũng thực hiện các thao tác trên.

Ảnh…

2.2. Các thao tác tư duy

2.2.1. Phân tích – tổng hợp

2.2.2. So sánh

2.2.3. Trừu tượng hoá và khái quát hoá

3. Các loại tư duy và vai trò của chúng

3.1. Theo lịch sử hình thành và mức độ phát triển của tư duy

– Tư duy trực quan hành động.

– Tư duy trực quan hình ảnh.

– Tư duy trừu tượng.

3.2. Theo hình thức biểu hiện và phương thức giải quyết nhiệm vụ

– Tư duy thực hành.

– Tư duy hình ảnh cụ thể.

– Tư duy lí luận.

II. Tưởng tượng1. Khái niệm chung về tưởng tượng

1.1. Tưởng tượng là gì?

Tưởng tượng là một quá trình tâm lý phản ánh những cái chưa từng có trong kinh nghiệm của cá nhân bằng cách xây dựng những hình ảnh mới trên cơ sở những biểu tượng đã có.

Khái niệm biểu tượng

Biểu tượng là sự làm hiện ra trong óc cá nhân một cách nguyên vẹn hoặc có sáng tạo những hình tượng của sự vật hiện tượng mà ta đã tri giác trước đây, mặc dầu không có những thuộc tính cụ thể của các sự vật hiện tượng đó tác động trực tiếp vào cơ quan cảm giác.

1.2. Đặc điểm của tưởng tượng

– Chỉ nảy sinh trước hoàn cảnh có vấn đề.

– Là một quá trình nhận thức được bắt đầu và thực hiện chủ yếu bằng hình ảnh.

– Liên quan chặt chẽ với nhận thức cảm tính.

1.3. Vai trò của tưởng tượng

– Cho phép con người hình dung được kết quả trung gian và cuối cùng của lao động.

– Kích thích con người hoạt động và tìm tòi.

– Ảnh hưởng đến học tập, giáo dục và phát triển nhân cách.

2. Các loại tưởng tượng

2.1. Tưởng tượng tích cực và tưởng tượng tiêu cực

– Tưởng tượng tiêu cực là tưởng tượng tạo ra những hình ảnh không thể được thực hiện trong cuộc sống, vạch ra những chương trình hành vi không thực hiện, tưởng tượng chỉ để mà tưởng tượng, để thay thế cho hành động.

– Tưởng tượng tích cực là tưởng tượng là loại tưởng tượng tạo ra những hình ảnh nhằm đáp ứng những nhu cầu. Kích thích tính tích cực thực tế của con người.

2.2. Ước mơ và lí tưởng

Ước mơ là những loại tưởng tượng được hướng về tương lai, biểu hiện mong muốn, ước ao của con người, không hướng vào hoạt động hiện tại.

Lý tưởng là loại tưởng tượng được hướng về tương lai là một hình ảnh chói lọi, rực sáng, cụ thể, hấp dẫn của cái tương lai mong muốn. Nó là một động cơ mạnh mẽ thúc đẩy con người vươn tới giành tương lai.

3. Các cách sáng tạo hình ảnh mới trong tưởng tượng

3.1. Thay đổi kích thước, số lượng

3.2. Nhấn mạnh

3.3. Chắp ghép

3.4. Liên hợp

3.5. Điển hình hoá

3.6. Loại suy

4. Sự giống nhau và khác nhau giữa tư duy và tưởng tượng

4.1. Giống nhau:

– Đều là quá trình nhận thức lý tính.

– Đều phản ánh một cách gián tiếp

– Đều xuất hiện khi gặp hoàn cảnh có vấn đề.

– Đều liên quan chặt chẽ với ngôn ngữ và nhận thức cảm tính.

4.2. Khác nhau:

Tư duy phản ánh giải quyết vấn chặt chẽ hơn bằng các khái niệm. Còn tưởng tượng phản ánh ít chặt chẽ hơn tư duy vì xây dựng hình ảnh mới từ các biểu tượng.

Chương 6. Trí nhớ

I. Khái niệm chung về trí nhớ1. Khái niệm trí nhớ

Trí nhớ là sự ghi lại, giữ lại, nhận lại và làm xuất hiện lại những kinh nghiệm trước đây của bản thân mỗi người.

2. Cơ sở sinh lý của trí nhớ

Là sự hình thành củng cố và khôi phục các đường liên hệ thần kinh tạm thời. Đó là sự để lại dấu vết trong tế bào vỏ não khi cơ thể nhận được kích thích.

3. Vai trò của trí nhớ

Có vai trò rất quan trọng trong đời sống và hoạt động, học tập của con người:

– Tích lũy được những kinh nghiệm, ứng dụng được những kinh nghiệm vào cuộc sống.

– Giúp con người xác định được phương hướng thích nghi với ngoại giới.

– Không có trí nhớ thì không có một sự phát triển nào hết trong lĩnh vực trí tuệ cũng như trong lĩnh vực thực tiễn của loài người. (Người ta chỉ có thể trở thành người cộng sản sau khi làm giàu trí nhớ của mình bằng sự hiểu biết tất cả những kho tàng tri thức mà nhân loại đã tạo ra (Lênin)).

II. Các loại trí nhớ1. Căn cứ vào tính chất của tính tích cực tâm lý trong hoạt động

1.1. Trí nhớ vận động

– Là trí nhớ những quá trình vận động ít nhiều mang tính chất tổ hợp.

– Loại trí nhớ này có vai trò đặc biệt quan trọng để hình thành kỹ xảo lao động chân tay. Tốc độ hình thành nhan và bền vững của những kỹ xảo này được dùng làm tiêu chí để đánh giá trí nhớ vận động tốt.

1.2. Trí nhớ xúc cảm

– Là trí nhớ về những xúc cảm, tình cảm đã diễn ra trong một hoạt động trước đây.

– Biểu hiện của loại trí nhớ này chính là sự cảm thông với người khác.

– Vai trò đặc biệt của trí nhớ xúc cảm là để cá nhân cảm nhận được giá trị thẩm mỹ trong hành vi, cử chỉ, lời nói và trong nghệ t